Glasgow – Ký ức ngọt ngào

12 Tháng 10 2011

Hơn một năm sau khi rời khỏi nước Anh, ký ức về những ngày sống và học tập ở Glasgow (và Vương quốc Anh) chưa bao giờ nhạt phai trong tôi và vẫn thường hiện về trong những giấc mơ như những kỷ niệm đẹp nhất của cuộc đời. Bốn năm không phải là thời gian quá dài trong đời một con người, nhưng đủ để tạo thành trong tôi một nỗi nhớ khôn nguôi về từng con phố, con đường, những công viên và sự kiện mà tôi đã tham gia.

Tôi lần đầu đặt chân đến nước Anh vào một ngày mưa lạnh đầu mùa thu năm 2006. Mặc dù từng nghe nói trước về giọng tiếng Anh rất khó nghe xứ Scot, tôi vẫn thật sự bị choáng khi nói chuyện với giáo viên và người dân ở đây và nó dường như làm cảm giác tự ti trong tôi lớn dần. Nhưng những giáo viên hướng dẫn nghiên cứu của tôi lại làm tôi cảm thấy gần gũi và ấm áp hơn. Đó là Tiến sĩ Steven McVitie, hướng dẫn thứ nhất, một người trẻ trung, chất giọng đặc sệt xứ Scot, quanh năm chỉ bận quần jean và áo phông, thích uống bia Stella Artois và tán gẫu, có lối giảng bài rất đơn giản và dễ hiểu. Bốn năm làm trợ giảng cho Steven, tôi được chứng kiến sinh viên Khoa Vật lý và Thiên văn của Đại học Glasgow thích bài giảng của Steven thế nào và nhiều lần bình chọn anh là giảng sư xuất sắc. Ngược với Steven, giáo viên hướng dẫn thứ hai của tôi, Giáo sư John Chapman lại là một người có phong cách lịch thiệp và điềm đạm. John là dân English thứ thiệt, sinh ra ở thành phố Sheffield, được đào tạo từ trường phái Cambridge và là nhà khoa học xuất sắc trong chuyên ngành của tôi nhưng lại rất hiền và khiêm tốn. John và Steven là những người đã thay đổi tôi cái khoảng cách “thầy-trò”, thay đổi cách nhìn về người Anh: họ rất thân thiện chứ không hoàn toàn lạnh lùng như tôi vẫn nghe. Năm đầu tiên ở Glasgow, tôi thường kết thúc giờ làm khá muộn, lang thang trên những con đường ở West End, lân la bắt chuyện với người dân Glasgow để tăng cường vốn tiếng Anh ít ỏi của mình và nó đã giúp tôi rất nhiều trong giao tiếp. Bốn năm sống ở xứ Scotland làm tôi yêu giọng nói cũng như người dân xứ sở này, và vô tình giọng tiếng Anh của tôi cũng chút ít “lai” theo giọng người Scotland.

Đại học Glasgow nằm ở vị trí đẹp nhất của West End, trên đỉnh Gilmore Hill, có dòng sông Kelvin hiền hòa uốn quanh. Đứng bên tháp chuông cổ kính của trường nhìn xuống có thể nhìn thấy bảo tàng nghệ thuật Kelvingrove như một lâu đài cổ kính màu đỏ. Kelvingrove cũng là nơi rất tuyệt để vừa xem những tác phẩm nghệ thuật, khoa học, khảo cổ đồng thời luyện nói tiếng Anh với những hướng dẫn viên rất nhiệt tình, tốt bụng mà hoàn toàn miễn phí. Hầu hết họ là những người già về hưu tình nguyện làm công việc như một niềm say mê yêu thích.

Mùa đông có lẽ là thời gian buồn nhất ở đây. Cây cối trơ trụi xù xì, bầu trời u ám, bóng tối bao phủ thành phố từ rất sớm cho đến sáng muộn. Mùa đông cũng là mùa mà ta có thể cảm nhận “xứ sở sương mù”, “đặc sản” xứ Britain như các bạn của tôi thường nói: thành phố đắm chìm trong màn sương mờ ảo, nhưng hãy cẩn thận khi đi trong đêm tối, dưới chân là băng đóng dày và bạn có thể bị trơn trượt ngã đau điếng. Giữa mùa đông, tuyết bắt đầu rơi. Là người đến từ xứ sở nhiệt đới, tôi tin là bất kỳ ai lần đầu được thấy tuyết đều có một cảm giác thật thích thú. Hai vợ chồng tôi từng lội tuyết bì bõm suốt từ đầu phía đông thành phố để quay về nhà ở West End, đó cũng là lần đầu tiên vợ tôi biết thế nào là tuyết. Đầu mùa đông cũng là lúc mà lễ hội Bonfire diễn ra trên toàn quốc vào ngày 5/11 hàng năm, pháo hoa bắn sáng rực ở công viên Glasgow Green, bên dưới bầu trời rực sáng ấy là những nụ hôn say đắm của những đôi tình nhân.

Tháng tư là lúc mùa xuân về, bầu trời trong xanh không gợn mây, nắng vàng rực trên thảm cỏ xanh mướt lốm đốm trắng bởi những bông hoa daisy. Mùa xuân là mùa đẹp nhất ở Glasgow với hoa anh đào và hoa thủy tiên rực rỡ khắp hơn 90 công viên lớn nhỏ trên toàn thành phố. Mặt trời thì sáng cho đến gần nửa đêm và chúng tôi thường nắm tay nhau đi dạo khắp West End sau bữa tối, ngắm hoàng hôn buông trên những rặng anh đào đỏ rực, ngắm hàng hôn màu tím xa xa sau những ống khói phòng thí nghiệm trường Glasgow, hay ngắm những cây cầu đi bộ soi bóng bên dòng sông Clyde hiền hòa, hay cùng ra công viên Kelvingrove xem lũ trẻ chơi X-games. Mùa xuân và mùa hè với thời gian chiếu sáng của mặt trời dài hơn dường như làm cho nhịp sống như chậm lại. Cuối tuần con đường đi bộ Buchanan Street bỗng dưng nhộn nhịp khách đi bộ, đi mua sắm và xem những nghệ sĩ đường phố biểu diễn.

Mùa xuân và hè cũng là lúc mà cả nước Anh, cả Scotland như bừng lên sau một mùa đông dài u ám. Chỉ với một pound đặt trước, ta có thể mua một vé xe khách Megabus cho một chuyến du lịch London, hay chỉ hơn 6 pounds có thể mua một vé tàu 2 chiều đi chơi Edinburgh, Stirling thăm những lâu đài cổ kính, thăm những người bạn. Giao thông của Vương quốc Anh rất thuận tiện cho những ai thích du lịch với nhiều loại hình giao thông với giá cả rất phải chăng: bus, train, hàng không giá rẻ. Càng dễ dàng hơn đối với sinh viên, những người vốn nghèo, không đòi hỏi tiện nghi sang trọng, chỉ với một số tiền ít ỏi cũng đủ cho họ một chuyến đi vòng quanh Anh quốc hoặc chỉ 20 phút tàu có thể đến vùng hồ Loch Lomon xinh đẹp. Sau một kỳ thi dài, hay những ngày dài trong phòng thí nghiệm, cùng bạn bè sinh viên tận hưởng cảm giác thanh bình bên những ngôi nhà nhỏ ở Portstewart có những nghệ sĩ ngồi chơi đàn bên cửa sổ có thể khiến bất kỳ ai muốn ở lại chẳng muốn về; hay cùng người yêu tay trong tay ngắm hoàng hôn buông bên thành cổ của cực tây Londonderry mới thấy hết cái cảm giác thanh bình nơi đây.

Đại học Glasgow, nơi tôi có 4 năm học tập và nghiên cứu luôn là niềm tự hào của thành phố với một main building như một lâu đài cổ. Tôi không còn nhớ đã giới thiệu với bao nhiêu bạn bè về “lâu đài cổ” này một niềm tự hào. Bạn bè sinh viên Việt Nam ở nước Anh đến thăm Glasgow rất nhiều và bất cứ ai chúng tôi cũng đều giới thiệu về “lâu đài cổ” này. Bên dưới chân “lâu đài” là dòng Kelvin rì rào uốn khúc, soi bóng những tượng vĩ nhân xưa của trường: Lord Kelvin, Lister, Adam Smith,… Sự nghiêm túc và đòi hỏi cao trong học thuật là những gì mà tôi học được ở đây cùng với sự thân thiện của giảng viên và những đồng nghiệp nghiên cứu. Tôi mãi nhớ GS John Chapman của tôi lần đầu tiếp chuyện tôi, đã cắt lời tôi bằng một câu nói rất đáng nhớ: “Hãy gọi tôi là John, như một người bạn, đừng gọi tôi là Giáo sư”. Bốn năm học ở Glasgow đã trang bị cho tôi sự tự tin vào kiến thức của mình để bước chân vào con đường khoa học.

Giờ đây, xa cách Glasgow đã gần 2 năm, chúng tôi vẫn không quên được Glasgow, không quên được ngôi nhà nhỏ bên Southpark Terrace trên đỉnh Hillhead mà nhà trường đã giành cho chúng tôi. Chúng tôi vẫn mơ về ngôi nhà nhỏ ấy, mơ về những người bạn thân đã cùng chia sẻ những buồn vui trong suốt những năm tháng ở Glasgow. Những ngày tháng sống và học tập ở Glasgow vẫn là những ký ức ngọt ngào nhất trong cuộc đời tôi, có lẽ sẽ theo suốt cuộc đời.

 

Bài viết dự thi “Nước Anh trong mắt tôi” do Hội đồng Anh tổ chức, đăng trên website của cuộc thi

http://ukinmyeyes.net/index.php?option=com_zoo&task=item&item_id=42&Itemid=8

2 Comments

    1. That’s fine! Just go ahead! Feel free to cite and review the information from my web, but just remember to cite the author!

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s