Tây Du Ký – Sự đấu tranh của con người với các thế lực thần quyền (Phần 5)

Tôn Hành Giả gặp Tam Tạng đầu tiên và đương nhiên Hành Giả trở thành đại đồ đệ của Tam Tạng rồi. Hơn nữa Hành Giả cảm cái nghĩa Đường Tăng đem lại tự do cho mình nên hết lòng hết dạ phò Đường Tăng sang Tây Thiên thỉnh kinh. Đừng ai nói rằng Tôn Hành Giả giác ngộ đạo Phật thành tâm cùng Đường Tam Tạng đi thỉnh kinh nhé, tôi chẳng tin.

Hai thầy trò vừa kết nghĩa đã gặp trắc trở. Tôn Hành Giả vì bảo vệ thầy, chỉ khẽ huơ gậy đã tiêu diệt cả đám giặc cướp khiến Đường Tam Tạng nổi giận. Tam Tạng có cái tâm của nhà Phật, không nỡ sát sinh, nên không tán thành cho Hành Giả sát sinh thế, liền đùng đùng nổi giận mắng nhiếc và đuổi Hành Giả, còn Hành Giả thì cũng chưa hết cái ngang ngạnh xưa, đùng đùng nổi giận bỏ luôn về Hoa Quả Sơn nơi Đông Thắng Thần Châu. Và đây là cái hé mở để chúng ta thấy Tôn Hành Giả bị ép trở thành Phật chứ cũng chẳng phải tự thân gì, có nghĩa là anh chàng này cũng bị ép theo số phận mà thôi. Đức Phật Tổ tưởng chừng khai sáng cho con người ta tự mình giác ngộ theo đạo, nhưng cũng đã chuẩn bị trước cho Quan Âm Tôn giả 3 vòng kim cô để khống chế bất kỳ ai, và Tôn Hành Giả là đối tượng đầu tiên, và còn bị lừa đội chiếc vòng kim cô đó, để rồi “chiếc vòng như mọc rễ vào đầu, dù cậy cũng chẳng ra, dùng cả cần thiết bổng cậy cũng chẳng được“. Chỉ một bài thần chú khiến cho Tôn đau đầu nhức óc, không chịu nổi phải một lòng theo Đường Tăng. Ta hãy nhớ một câu chuyện giai thoại về Phật Tổ:

Có một nhà tu hành khoe với Phật Tổ rằng ông ta hành xác 30 năm tu hành để tu luyện bản lĩnh có thể qua sông với đôi chân trần mà không cần thuyền bè. Đức Phật mỉm cười “Sao ngươi u mê vậy? Sao ngươi mất những 30 năm tu hành trong khi ta qua sông chỉ mất có 3 xu tiền đò!“. Câu chuyện ấy muốn nói rằng đạo Phật chỉ hướng con người ta theo đạo theo tinh thần giác ngộ chứ không phải do sự cưỡng bách hay hành xác nhưng với Tôn, nó lại hoàn toàn ngược lại. Tôn đến với đạo Thích chẳng qua con đường giác ngộ cũng chẳng qua hai chữ “cơ duyên” mà lại qua con đường “cưỡng ép”.

Chuyến du hành về Tây phương của thầy trò Đường Tăng là còn bao gồm cả hàng loạt người bị ép theo cái guồng số phận ấy.

Sa Ngộ Tĩnh: Vốn là Quyển Liêm tướng quân trên Trời, vì chót làm vỡ chén ngọc của Vương mẫu mà bị đày xuống phàm trần, phải thành một cô hồn dã quỷ ở bên sông Lưu Sa. Lại một lần nữa, ta lại thấy cái thế giới “Thiên Đình” ấy sống vô tình làm sao. Một tướng quân, chỉ vì nỡ tay đánh vỡ một cái chén ngọc lưu ly, thế là lập tức bị đày. Ngọc Hoàng anh minh là thế, mà còn coi trọng cái chén ngọc hơn là một vị tướng. Chẳng thế mà ông ta bị thua một cách nhục nhã trước một chú thạch hầu chưa tu chọn kiếp, đơn giản là vì coi của quý hơn người. Không những thế, Ngọc Hoàng còn gia hình kinh khủng hơn, Sa Ngộ Tĩnh không những bị đày thành cô hồn dã quỷ ở Lưu Sa hà, mà còn định kỳ bị kiếm đâm đau đớn. Ngô Thừa Ân vẽ ra cái thế giới Thiên Đình như một sự mỉa mai cái thế giới vô tình ấy, như muốn kể với chúng ta một thế giới thực của vua chúa thời xưa: đầy rẫy bất công, vô tình, sống đầy câu nệ và trói buộc tự do của con người biết bao nhiêu. Và chỉ có những con người như Tôn Đại Thánh mới đủ dũng cảm để vùng lên đòi đạp đổ cái thế giới đó, nhưng rồi cũng không qua nổi bàn tay Phật tổ, như Nguyễn Du đã từng viết rằng “Ngàn năm ai có khen chi Hoàng Sào” (Truyện Kiều). Thực tế Sa Ngộ Tĩnh là nạn nhân của sự ra oai của Ngọc Hoàng mà thôi, sau khi thất bại nhục nhã dưới tay Tôn Đại Thánh, Ngọc Hoàng cũng muốn ra oai để át đi cái nhục nhã xưa mà thôi.

Trư Bát Giới: Nhân vật sống con người nhất trong năm thầy trò Đường Tam Tạng. Cái tên Bát Giới làm tôi liên tưởng đến hòa thượng Bất Giới trong Tiếu Ngạo Giang Hồ, sống chẳng giới luật, yêu cả ni cô, vì ni cô mà đi tu, thì ta cũng bắt gặp một Bát Giới cũng “con người” như Bất Giới. Bát Giới vốn là Thiên Bồng nguyên soái, chỉ huy cả thủy quân của thiên đình. Bát Giới si mê nàng Hằng Nga xinh đẹp (đúng là chỉ có mấy người vô tình như Ngọc Hoàng thì mới không rung động trước sắc đẹp của nàng mà thôi), nhân lúc say rượu mò vào chỗ nàng định tòm tem. Nhân đây chúng ta có chút chuyện vui về vụ này.

Hôm đó Ngọc Hoàng vừa vui với cung nữ ra thì thấy Hằng Nga – Miss Thiên Đình khóc thút thít xin gặp, nước mắt nàng chảy dài trên gò má làm khuôn mặt vốn xinh như hoa của nàng càng trở nên kiều diễm. Nàng tâu:

– Muôn tâu bệ hạ, thần thiếp có chuyện muốn tâu. Ba ngày trước (ta nhớ là một ngày trên trời bằng 1 năm dưới hạ giới), thiếp đang lơ mơ ngủ vì đang phê thuốc, tự nhiên thấy bóng một người cao to, bụng bự chui vào phòng thiếp. Thiếp biết nó là thành phần không đứng đắn nhưng cứ để yên xem nó làm gì.

– Nó làm gì, nó làm gì? Ngươi kể nhanh lên, ta vừa xong vài làm vài chầu, buồn ngủ quá – Ngọc Hoàng ngáp dài và giục!

– Dạ! Anh Hoàng đừng có hối, chuyện này nó liên quan đến cả đời em!

– Được rồi, nào em kể tiếp đi nào!

– Dạ! Nó nhẹ nhàng mở cửa lẻn vào phòng thiếp, nó tiến về phía giường thiếp và ngồi xuống cạnh thiếp, cầm lấy bàn tay lạnh giá của thiếp. Thiếp biết nó là thành phần không đứng đắn nhưng cứ để yên xem nó làm gì.

– Trời! Nó làm gì, sao người Andi Câu giỏi thế. Ngươi có biết có bao nhiêu con bạc đang đợi ta vào chiến nốt không? Đang dở ván tá lả!

– Dạ! Chuyện này liên quan đến cả đời em! Anh đừng có hối!

– Thôi nào bé cưng, kể nhanh lên nào…

– Bẩm vâng! Nó cầm tay thiếp, lại đưa tay vuốt má, rồi cầm vào bàn chân của thiếp.. hic hic! Ôi, chết mất! Thiếp biết nó là thành phần không đứng đắn nhưng muốn bắt quả tang nên cứ để yên xem nó làm gì..

– Thôi nào, ngươi có thôi ngay cái điệp khúc đó không? Nhanh lên!

– Dạ dạ! Rồi nó khẽ cởi áo thiếp, thiếp cứ nằm yên để bắt quả tang xem nó làm gì, nó vừa cúi xuống hôn thiếp, thò tay xuống định kéo quần thiếp ra, thiếp định để yên để bắt quả tang, nhưng không ngờ lúc đó con ranh Thỏ Ngọc đi lạc vào phòng làm nó sợ quá bỏ dở chạy mất. Thiếp lôi lại không được, nhìn kỹ ra hóa ra là Thiên Bồng Nguyên Soái.. hic hic… Thiếp xin…

– Ngươi muốn ta trừng trị tên dâm tặc này chứ gì? Người đâu…

– Dạ thiếp đâu nỡ thế! Thiếp chỉ muốn nhờ Ngọc Hoàng phái anh Na Tra đi tìm Nguyên Soái về đây, hỏi xem mấy hôm nay ngày nào thiếp cũng mở cửa đợi mà sao anh ấy không dám đến nữa!!!

Ặc ặc!!!

Ngọc Hoàng nghe thế cú lắm, té ra thằng Thiên Bồng này nó cao thâm hơn mình! Bố mày không tha nữa, cho mày làm kiếp bẩn thỉu!

Trở lại với nhân vật Trư Ngộ Năng của chúng ta. Phạm tội tày đình với nàng Hằng Nga xinh đẹp khiến chàng ta bị đầu thai thành lợn. Cách đầu thai một cách hết sức ngớ ngẩn của Ngọc Hoàng khiến cho anh chàng này trở thành một nhân vật hết sức “con người”: ham ăn, ham uống, mê cái đẹp, thích nhàn nhã, thích hưởng thụ, lười lao động, ngại vượt khó. Đó cũng là những hình ảnh tiêu biểu của nhiều con người mà Ngô Thừa Ân lấy Trư Bát Giới làm đại diện. Vì thế mà việc đạt cái mục đích cuối là trở thành một đệ tử phật gia là một cố gắng lớn cho anh chàng này và cũng là hoàn toàn phù hợp với anh chàng này: trở thành Tịnh Đàn Sứ giả, như một sự hưởng thụ đầy thoải mái sau một chuyến đi dài vất vả.

Nếu ta xem xét kỹ, ta thấy rằng hai nhân vật Bát Giới và Sa Tăng hoàn toàn thua xa Tôn Hành Giả, có nghĩa là nếu có đi tu tiên, thì hai anh chàng này cũng chỉ lên đến bậc thần thánh là hết cỡ, còn Tôn Hành Giả mang trong mình cốt tiên (Thiên đình gọi Tôn Đại Thánh là Thái Ất Tôn Ngộ Không) có thể tự mình vươn đến đỉnh cao giác ngộ và đạt thành quả cao. Ta hãy nhớ là trong các bậc tu hành Lão giáo thì Tiên là bậc cao nhất, tự mình định đoạt số phận của mình, không còn trong vòng luân hồi (cũng giống như vươn lên hàng Phật trong Phật giáo). Còn thấp hơn là Thần và Thánh, xuất phát từ 2 hạng người: những người nhân gian có đức chết được phong thần thánh, hay nhữngngười tu tiên chưa đủ đức hạnh, họ đều bị trở thành thần thánh để cho nhà trời sai bảo, hay là một dạng ôshin cho Ngọc Hoàng mà thôi. Và sau này, Tôn Hành Giả trở thành Phật, còn hai anh chàng kia chỉ lên hàng La Hán (như Sa Tăng) và Sứ giả (Bát Giới) là hết cỡ.

Lại một anh chàng khác bị ép vào cái số phận đó là Bạch Long Mã, hay chú ngựa mà Đường Tăng vẫn tọa. Anh ta nguyên là Thái tử của Tây Hải Long vương Ngao Thuận, vì say rượu làm đổ đồ châu báu mà cũng bắt tội, phạt treo ngoài Tây Hải, và cuối cùng cũng phải mang thân rồng trong xác ngựa, chở Đường Tăng đi Tây Thiên thỉnh kinh, cùng bị cuốn vào vòng xoáy số phận…

(Còn nữa…)

4 Comments

  1. Nho co nhung chu thich kha hay ho nen cau chuyen cang doc cang thay de hieu, de doc va de cuon hut. Them may cau chuyen vui cu chuoi kia nua khien doc gia cu phai phan van hoai khong biet thuc gia ra sao?

  2. Chuy���n T�y Du Ky�� cu��a NT� na��y co�� y�� nghi��a tri���t ho��c ph���t gia��o s�u ph���t �����y, kh�ng chi�� ����n thu���n la�� mua vui ���u. Ba��n Th��� ph�n ti��ch th��� cu��ng la�� nhi��n kha�� s�u r���i. Ch���� kh�ng ����n thu���n nh�� m���y th����ng Trung c���ng no�� d����ng phim ����� cho tre�� con c������i. ����� t���� xem la��i truy���n r���i xin ��a��m ��a��o v����i ba��n.

    1. Những bình luận này tôi đã viết từ gần 10 năm trước, không ngờ vẫn có người theo dõi. Tôi sẽ suy nghĩ về những bài viết tiếp theo. Cảm ơn bạn

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s