Tây Du Ký – Sự đấu tranh của con người với các thế lực thần quyền (Phần 2)

Cái gì đến rồi cũng phải đến, nó đến nhanh đến mức mà ngay cả Ngọc Hoàng, người nắm trong tay số phận muôn loài cũng không hề ngờ tới, Ngọc Hoàng lòi ngay cái đuôi cho người tài ăn bánh phỉnh. Ngộ Không sau khi giao du trên trời, nhanh tróng biết được chức Bật Mã Ôn là một chức quan không những không còn thể nhỏ hơn nữa, mà còn chẳng có phẩm hàm gì, chỉ đơn thuần là một tên chăn ngựa mà thôi liền tức khí “bỏ của chạy lấy người“, bỏ về Thủy Liêm động, Hoa Quả sơn tự xưng “Tề Thiên Đại Thánh” – vị thánh ngang bằng với Trời, ngang nhiên dựng cờ giữa trời khiến Ngọc Hoàng không khỏi tức giận. Có lẽ Ngọc Hoàng tự ái vì không ngờ ta ban ân huệ thế mà nó còn không thèm, còn ngang nhiên dựng cờ đòi ngang hàng với ta. Thế là dù Thái Bạch Kim Tinh có can đến đâu, Ngọc Hoàng cũng đùng đùng nổi giận bắt cha con Thác Tháp Thiên vương Lý Tịnh, Na Tra Tam Thái tử cùng Thiên lôi và 18 vạn thiên binh xuống bắt yêu hầu.

Dĩ nhiên, cha con nhà Tam Thái Tử Na Tra đâu phải là đối thủ của Ngộ Không. Nếu như ngày xưa Na Tra tung hoành với Hỗn Thiên lăng, với Càn khôn quyện…, thì nay Na Tra cũng thất bại trước một yêu hầu với một cần thiết bổng và thất thập nhị huyền công. Cha con Lí Tịnh và 18 vạn thiên binh thất bại thảm hại làm Ngọc Hoàng giật mình. Ngọc Hoàng đành xuống nước bãi binh, vời Tôn lên làm Tề Thiên Đại Thánh. Vậy là Ngọc Hoàng oai vệ lần thứ nhất thất bại trước Tề Thiên Đại Thánh. Và đây cũng là bước ngoặt dẫn đến cái cuộc “Đại náo thiên cung” long trời lở đất của Tôn Đại Thánh.

Tôn Ngộ Không lên làm Tề Thiên Đại Thánh, vốn tính khỉ hiếu động, liền dong chơi khắp chốn Thiên đình, từ làm quen đến Thái Thượng Lão quân, đến Thái Ất chân nhân, kéo sang cùng Nguyên Thủy Thiên Tôn, rồi đi đến kết thân hết các thiên thần thiên tướng và có lẽ ai cũng nể mặt Tôn Đại Thánh cả. Và Ngọc Hoàng lại giật mình. Có lẽ ông ta cũng giật mình khi thấy Tôn Ngộ Không cứ giao du thế, phải chăng ông ta sợ Tôn Ngộ Không tài phép đầy mình, sẽ đi kết bè đảng, rồi có ngày nào đó đám thần tiên dưới quyền ông ta sẽ nghe lời Tôn Đại Thánh, chẳng thèm phục tùng một Ngọc Hoàng bất tài như ông ta nữa? Biết đâu đấy, có mà “Trời mới biết được” Ngọc Hoàng nghĩ gì.

Chẳng thế mà một thiên thần ngu dốt tâu rằng “Tôn Đại Thánh nhàn rỗi ngày ngày giao du thế, tất sinh họa. Xin hãy cho ra trông coi vườn bàn đào!”, Ngọc Hoàng gật đầu ngay tắp lự. Đúng là thiên thần đã ngu dốt rồi, Ngọc Hoàng cũng chẳng sáng suốt hơn. Tôn là giống khỉ, cho khỉ coi đào có khác gì đem mỡ đặt trước miệng mèo, đem dê lùa miệng hổ, không cần bảo nó cũng chẳng để yên. Và thế là bi hài kịch bắt đầu. Được Thổ địa quảng cáo toàn đào xịn cả, Tôn lập tức chén đẫy làm tan hoang vườn đào khiến cho các Tiên nữ của Tây Vương mẫu đến lấy đào chỉ được có 1 ít đào ương ương xanh xít mà chẳng hiểu ra làm sao.

Hay khoan nói việc này, hãy nói tiếp chuyện về Tây Vương mẫu. Năm đó, Tây Vương mẫu mở tiệc bàn đào, chiêu đãi toàn thể chư tiên, thánh thần. Danh sách khách mời có đủ mặt mọi người, thật chẳng ngờ chẳng thèm mời đến Tề Thiên Đại Thánh. Thật là hết biết. Ngọc Hoàng là vua lạnh lùng đã đành, Tây Vương mẫu cũng như một vị hoàng hậu lạnh lùng, coi khinh luôn cả yêu hầu, chẳng thèm mời Tôn. Thế là Tôn đùng đùng nổi giận, làm cho bầy tiên nữ và thần thánh phục vụ cứng đơ, một mình đánh chén cỗ bàn tan hoang, uống rượu say bét nhè, lại còn đi lạc lên cung Đâu Suất của Thái Thượng Lão quân, lôi hết đống hồ lô linh đan mà Lão quân vất vả luyện được đem ra nhắm rượu, cứ như dân ta đem lạc rang uống rượu, còn gật gù “chẳng khác gì đậu phộng rang cả“, thật là tức cười. Với các thần tiên khác, được một viên linh đan của Lão quân là thuốc tiên quý báu, còn với Tôn, cũng chỉ như lạc rang thôi, chỉ khổ thân Lão quân vất vả.

Thực ra cái việc mà Tôn phản kháng lại sự “keo kiệt” của Vương Mẫu cũng thể hiện một cái văn hóa của dân Trung Hoa (cũng như dân Việt ta), bên cạnh sự cay cú vì bị coi rẻ, còn là sự bực mình vì miếng ăn (coi việc mời đi ăn cỗ là to tát mà, không được mời là kém miếng khó chịu lắm). Cho nên nói phản kháng của Tôn với các lề luật Thiên đình cũng là sự phản kháng của con người cũng một phần xuất phát từ điều đó.

Và thế là, cuộc chiến long trời lở đất của Tôn với Ngọc Hoàng bắt đầu ….

(Còn nữa)

2 Comments

  1. ^^ Em vua di thuc tap ve anh a. Em cong nhan em va anh co nhieu so thich chung that. ^^ Chi tiec la chua bao gio co co hoi dai nao thien cung cung nhau thoi . Ha ha ha ha ha

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s