Tây Du Ký – Sự đấu tranh của con người với các thế lực thần quyền (Phần 1)

Bài này viết theo lời hứa với một người bạn, sau khi đọc một bài trên blog của người đó viết về Tây Du, và cũng là chút cảm nhận của tôi về Tây Du Ký – một trong những cuốn truyện mà tôi rất mê, đọc gần như thuộc lòng nó từ khi còn bé xíu. Bản thân tôi, và tôi chắc rằng còn rất nhiều người khác không thể quên được cái cảm giác háo hức của đầu những năm 90, khi phải đi xem nhờ TV để xem phim Tây Du Ký (đạo diễn Dương Khiết) lần đầu tiên phát trên màn ảnh truyền hình VN (khi đó quê tôi còn nghèo lắm, TV hiếm vô cùng). Hi vọng mọi người có cùng sở thích đọc Tây Du như tôi cùng vào đây bình luận.

Tây Du Ký là cuốn tiểu thuyết thần thoại của nhà văn Ngô Thừa Ân, cùng với Tam Quốc, Sử ký Tư Mã Thiên, Thủy Hử, Hồng Lâu Mộng là những tác phẩm văn học bất hủ, được xếp vào hàng ngũ những cuốn sách hay nhất của nhân loại. Thế giới chính của Tây Du là thế giới thần tiên của Đạo Lão và thế giới hư không của Đạo Phật, xen kẽ với Trung Hoa thời đại trị vì của Đường Thái Tông, lấy trên gốc câu chuyện nhà sư Trần Huyền Trang từ Đại Đường sang Ấn Độ thỉnh kinh (thực chất là học Phật giáo Đại Thừa) về truyền bá ở Trung Hoa (lúc đó mới chỉ có giáo lý Tiểu Thừa).

Tây Du Ký là một thế giới thần tiên cực kỳ phong phú, với đủ mặt các vị thần tiên trong thế giới thần linh của Trung Hoa, đủ mặt các vị Phật trong Phật giáo Trung Quốc. Và nhân vật chính, Tôn Ngộ Không, đứng trung tâm trong cái thế giới ấy với cái danh hiệu cực kỳ ngạo nghễ – Tề Thiên Đại Thánh. Hình ảnh Mỹ hầu vương Tôn Ngộ Không tay cầm cần thiết bổng nặng “mười vạn ba ngàn năm trăm cân“, mang trong mình “thất thập nhị huyền công” – 72 phép thần thông biến hóa, cùng với cân đẩu vân trong nháy mắt đi tới “mười vạn tám ngàn dặm” (sáng chơi Bắc Hải, chiều ở Thương Ngô), tung hoành từ Âm tào địa phủ của Diêm Vương đến điện Linh Tiêu của Ngọc Hoàng, đánh cho 18 vạn thiên binh thiên tướng của Ngọc Hoàng kinh hồn bạt vía, khiến cho Ngọc Hoàng oai linh phải chui xuống gầm bàn mà kêu cứu như một tượng đài tiêu biểu của cuộc đấu tranh chống lại định mệnh của con người. Nhưng rốt cục, Ngộ Không cũng không thoát khỏi định mệnh đã định sẵn – trở thành một “Đấu chiến thắng Phật” – một vị Phật.

Ba lần đánh Bạch Cốt Tinh

Tôn Ngộ Không là một chú khỉ đá, do tảng đá hấp thụ tinh khí trời đất sinh ra ở Hoa Quả sơn, đất Đông Thắng thần châu. Từ khi mới ra đời, chú khỉ này đã lãnh đạo cả bầy khỉ xông vào động Thủy Liêm – đi vào đi ra không xây xước mình mẩy – sống tiêu dao trong thế giới yên bình nơi Hoa Quả sơn – làm một Mỹ Hầu Vương. Nhưng rồi, chú khỉ đã nhận ra “rồi không ai thoát khỏi cái chết, chẳng ai là không bị lão Diêm Vương cai trị cả“. Phải làm sao đây? Mỹ Hầu Vương đã lênh đênh vượt biển, tìm đến nơi Bồ Đề tổ sư cố công tu luyện học phép tiên với ham muốn trường sinh bất tử, chống lại sự quản cố của Diêm Vương. Cái tên Tôn Ngộ Không là do Bồ Đề sư tổ đặt – chú khỉ này có dáng như trẻ con nên có họ là Tôn, cái tên Ngộ Không mang ý nghĩa giác ngộ. Trong bất kỳ bài học nào, Ngộ Không cũng hỏi “Phép này có trường sinh được không?“Và rồi, biết chắc số phận long trời lở đất sau này của Ngộ Không, Bồ Đề tổ sư vẫn truyền cho Tôn “thất thập nhị huyền công” cùng với cân đẩu vân đi mười vạn tám ngàn dặm bởi chỉ có người đệ tử này hiểu được cái chân lý huyền diệu mà thôi. Bồ Đề tố sư đuổi Ngộ Không ra khỏi sư môn với cái cớ “khoe khoang đạo học” thực ra là một cái cớ hợp lý thôi, ông thừa hiểu rằng Tôn Ngộ Không không thuộc về thế giới tu tiên, và ông muốn người đệ tử này quay về nơi mà anh ta đi, chỉ với yêu cầu “Ngày sau gây ra chuyện gì thì không được nhận mình là đệ tử của Bồ Đề tổ sư“.

Ngộ Không trở về Hoa Quả sơn, cùng bọn Ngưu Ma Vương kết nghĩa anh em, đầu tiên là xuống Long cung xin binh khí. Ta hãy chú ý chi tiết này, đọc vội vàng, người ta thường bảo Tôn Ngộ Không dùng sức mạnh đoạt gậy thần ở Long cung, nhưng không phải thế. Đoạn này còn cho thấy Đông Hải Long Vương – một vị thần cai quản sông biển tráo trở thế nào. Ban đầu, Tôn Ngộ Không xin Long Vương binh khí, và mọi thứ binh khí mà ông ta đưa ra đều bị Tôn Ngộ Không chê nhẹ, không vừa tay. Có lẽ Long Vương tự ái, bèn chỉ ra cây gậy sắt dùng để đo độ sâu của biển, thách Tôn lấy được thì cho. Ai ngờ số mệnh định sẵn, cây gậy tuân theo ý của Tôn, và bị Tôn xơi mất. Long Vương đòi lại không nổi, lại phải cúng cho Tôn bộ giáp vàng. Cay cú, Đông Hải Long vương bèn lên Trời kiện Tôn – vụ kiện đầu tiên trong Tây Du.

Chúng ta hãy chú ý, dòng họ nhà Long vương trong thần thoại Tàu là họ Ngao (Đông Hải Long vương tên là Ngao Quảng, cùng với 3 vị khác là Ngao Khâm, Ngao Thuận, Ngao Thân cai trị tứ hải). Thần thoại Trung Hoa chi tiết hơn Việt Nam rất nhiều. Mỗi vị thần tiên đều có lai lịch và tên tuổi rõ ràng. Ví dụ như họ Ngao là dòng họ Long Vương; Nhị Lang thần là Dương Tiễn có Hạo thiên khuyển, có 3 con mắt với đại đao ba mũi hai lưỡi; Thác Tháp Thiên Vương Lý Tịnh, có ba con là Kim Tra, Mộc Tra, Na Tra; Thần Tài là Triệu Công Minh từng đối địch với Khương Tử Nha, chết được phongthần… Điều này thể hiện sự phong phú và phát triển cao của nền văn hóa Trung Hoa. Thực sự nước Việt ta nhỏ, không so sánh được với Trung Hoa về khoản này. Và văn hóa ViệtNam ta cũng khác, ai đó đừng nên so sánh hay đòi so bì với Trung Hoa làm gì.

Sự phản kháng với số phận của Ngộ Không bắt đầu trở nên quyết liệt, khi một mình đại náo Diêm Tào, bắt Diêm Vương đem sổ sinh tử, gạch tên toàn bộ các loài khỉ, khiến cho Âm Ti không cai quản nổi sự sống chết của loài khỉ. Tất nhiên, “các thế lực” đè nén này chẳng chịu được sự phản kháng của Ngộ Không – vụ kiện thứ hai bắt đầu, hài hước hơn là Diêm Vương – ông chùm gây bao nỗi kinh sợ của con người mặt đất lại phải lóc cóc lên trời kiện một người mà nhà Trời từng khinh thường gọi là con “thạch hầu”. Và cuộc chiến của Tôn Ngộ Không với Ngọc Hoàng Thượng Đế bắt đầu.

Thái Bạch Kim Tinh là một vị tiên hòa hoãn và ông ta bày kế mời Tôn Ngộ Không lên trời làm quan nhằm tránh họa binh đao. Kế này được chấp nhận và Tôn Ngộ Không lần thứ nhất lên trời. Ta lại thấy một Ngọc Hoàng cai trị muôn loài mà sao chẳng có con mắt nhìn người chút nào, lại khinh thường tài năng đến vậy. Một “yêu hầu” tài phép đầy mình như Tôn chỉ được phong chức quan Bật Mã Ôn, chuyên chăn ngựa, mà chẳng có chức vụ nào bé hơn thế nữa. Lẽ ra Ngọc Hoàng, người nắm trong tay số mệnh của muôn loài phải biết nhìn tài năng của mọi người, đằng này…

Tôn Ngộ Không là người duy nhất dám đứng trước mặt Ngọc Hoàng (thậm chí không thèm cúi đầu), trả lời gọn lỏn rằng “Có Lão Tôn đây!“. Một mình Tôn khiến cho Long cung, Âm tào địa phủ khiếp sợ, thoát khỏi kiếp luân hồi như thế thì hiển nhiên Tôn chẳng coi cái “ông Trời” kia là gì. Và rồi mặc cho các vị tiên thần trên trời khiếp sợ, Tôn cứ nghênh ngáo với ông Giời, và đến mức “Ngọc Hoàng cũng phải nể Lão Tôn đôi ba phần“…

(Còn nữa…)

2 Comments

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s