Những trích đoạn tình yêu lãng mạn nhất trong các tiểu thuyết Kim Dung

2. Trong Ỷ thiên Đồ long ký – Đoạn trích tình yêu nhiều nước mắt nhất

Ảnh trong film

Có thể nói mối tình Dương Tiêu – Kỷ Hiểu Phù là mối tình ngang trái, cả hai đến với nhau từ địa vị “yêu râu xanh” và “kẻ bị cưỡng hiếp”, nhưng rồi yêu nhau đến độ “không hối tiếc” và sản phẩm tất yếu là cô con gái xinh đẹp mang tên “Bất Hối” (không hối hận). Tuy nhiên, tôi đánh giá đoạn trích nhiều nước mắt nhất lại là đoạn trích nàng Tiểu Chiêu chia tay Trương Giáo chủ trở về Ba Tư làm Thánh nữ:

 

Vô Kị xúc động vô cùng đành để mặc cho Tiểu Chiêu hầu hạ mặc áo cho mình như mọi khi. Mặc áo xong, nàng lấy lược chải tóc cho chàng, vừa chải tóc, nước mắt vừa nhỏ dòng. Vô Kị không sao nhịn được liền giơ tay ôm nàng vào lòng. Tiểu Chiêu chỉ khẽ kêu “Ủa” một tiếng và người rung động thôi, Vô Kị liền cúi đầu hôn nàng và nói:

– Tiểu Chiêu, thoạt tiên tôi còn trách cô lừa dối tôi không ngờ cô lại đối xử với tôi thế này.

Tiểu Chiêu gục đầu vào ngực chàng khóc nói:

– Thưa công tử, trước kia tôi có lừa dối công tử thật, mẹ tôi vốn dĩ là sứ nữ trong 3 vị Thánh sứ nữ của Tổng giáo, thừa lệnh giáo chủ đến Trung thổ lập công đức rồi trở về Ba Tư kế vị Giáo chủ…… nhưng rồi tôi quyết định không làm giáo chủ Ba Tư nữa mà chỉ muốn suốt đời làm con sen hầu hạ công tử, suốt đời không xa công tử. Có phải công tử đã nhận lời để cho tôi được như thế rồi không?

Vô Kị gật đầu rồi ôm nàng đặt lên đùi mình, hôn lấy hôn để. Nàng ngoan ngoãn để cho Vô Kị hôn, nước mắt rỏ xuống tận môi nhưng vẫn cảm thấy khoan khoái pha thêm chút chua chát. Tiểu Chiêu lại tiếp:

– Tôi nhớ thuộc lòng tâm pháp Càn khôn đại nã di nhưng không bao giờ phản bội công tử. Nếu hôm nay không gặp bước đường cùng thì tôi quyết không bao giờ dám tiết lộ việc này…

Vô Kị liền khẽ nói:

– Bây giờ tôi biết hết rồi.

Tiểu Chiêu ai oán nói tiếp:

– Hồi còn nhỏ, tôi đã nhận thấy mẹ tôi ngày đêm không yên lòng, lúc nào cũng như kinh hoàng sợ sệt việc gì. Sau mẹ tôi muốn che lấp khuôn mặt xinh đẹp kia đi, mới hóa trang thành bà lão. Mẹ tôi cấm tôi không được gần gũi…, lại không cho tôi ở chung, đuổi tôi đến nhờ một người nuôi nấng dạy bảo hộ. Cứ cách hai năm, mẹ tôi lại đến thăm tôi một lần, lúc ấy tôi không hiểu sao mẹ tôi phải làm thế, sao phải hi sinh vì kết hôn với cha tôi. Thưa công tử, nếu ngày hôm nay chúng ta không được toại ý, thì đừng nói làm giáo chủ, chứ làm nữ hoàng tôi cũng không muốn.

Nói tới đó, hai má nàng đỏ bừng. Giữa lúc ấy, Đại Ỷ Ty ở ngoài phòng bỗng lên tiếng gọi:

– Tiểu Chiêu, nếu con không kiềm chế được tình dục thì liên lụy đến tính mạng Trương Công Tử đấy..

 

Trong bốn nhân vật nữ đáng chú ý của Ỷ thiên Đồ long ký, có hai cô gái Hán tộc và hai cô gái ngoại tộc. Rốt cuộc thì Chu Chỉ Nhược không đáng yêu bằng nàng Triệu Mẫn, Ân Ly chưa đủ độ đáng yêu như Tiểu Chiêu, hay rốt cuộc hai cô nương dị tộc đáng yêu hơn. Nàng Tiểu Chiêu từ lúc xuất hiện phải chịu thân phận con sen người ở, yêu Trương Vô Kị với mối tình thầm lặng như chủ tớ, thật đáng thương, nàng đáng thương như câu hát mà nàng Ân Ly đã hát:

Lai như lưu thủy, thệ như phong

Bất tri hà khứ, hà sở chung…

 

Còn nữa…

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s